Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2017

Mơ ước giản dị...

Hình ảnh
Mưa bên lất phất miên man, hai chị em tôi ngồi trong xích lô có tấm màn da che lại. Cảm giác ẩm ướt và ngột ngạt lắm, nhưng tôi lại thích những khoản thời gian thế này ngắm mưa trên đường đi học về. Đó là năm tôi học lớp 2, chị tôi học lớp 4. Hai chị em cùng chung trường và tan học về chung xích lô, ba đi bán ở dưới quê, không ai đưa đón cả. Tôi vừa ngắm mưa vừa nghĩ, rồi nói với chị tôi: "Tí ước gì sau này được đi học trường nào đó mà chỉ nằm thôi khỏi phải học gì hay làm gì, lớn lên có đi làm cũng có chiện gì đó nằm làm thôi!". Thuở đó với tôi việc học là cái gì đó ác mộng lắm. Tôi chẳng có tí hứng thú gì, lúc nào cũng bị so với chị Vân, không lãnh thưởng, không giấy khen, chữ xấu, điểm thấp... Vậy là mơ ước đầu tiên của tôi nó ngây ngô vậy đó, những lời nói đó trở thành câu chuyện đùa của mẹ tôi mỗi khi nhắc về thằng cu tí lười biếng... Khi tôi 18, cuộc sống khó khăn đẩy tôi phải lăn ra đời sớm, tôi bước chân vào một công ty game online lớn nhất Việt Nam bấy giờ - Vina...