Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2018

Phải chăng ai rồi cũng khác?

Ai rồi cũng khác Ngày chị đi lấy chồng để lại thấp thoáng đâu đó những nỗi buồn miêng mang phía sau lưng. Tôi và chị từng có cả một bầu trời tuổi thơ êm đềm và cũng từng trải qua cả quãng thời gian phong ba bão táp cùng nhau. Cùng đi làm chung công ty, cùng lãnh lương, cùng vui chơi đủ góc ngách Sài Gòn... Cùng yêu những quán cafe, những bài nhạc Trịnh, những ký ức.  Cùng lớn, trưởng thành, cùng khóc, cùng chia sẻ và cùng vượt qua.  Anh đến từ nơi rất xa lạ mà trước giờ tôi chỉ được kể qua lời của mẹ, của bà. Một đất nước rất xa, nhưng vẽ ra biết bao giấc mơ đẹp cho người ta. Anh mang chị đi như cơn gió thoảng qua. Bất chợt tôi mất đi người bạn thân nhất...  Cuộc điện thoại đầu tiên tôi nhận được từ chị từ lúc vừa sang Mỹ. Chỉ đôi ba lời hỏi thăm rồi cúp máy. Bao nghẹn ngào trong tôi chưa kịp nói hết. Tôi chưa kịp kể chị nghe về những ý tưởng hay ho của tôi về việc mở cửa hàng game. Chưa kịp nhắc về ông bạn thân của hai đứa mọi khi thường cafe chung nay đã có...