Ở nơi nào đó có người con gái đang hạnh phúc
Và người con gái ấy nào biết chàng trai năm xưa vẫn dõi theo...
Chính xác là lúc nào nhỉ? Chỉ nhớ tôi gặp em vào một mùa đông rất cũ, cái lạnh và cô đơn năm nào vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi mãi không quên được. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, sai lầm. Em nói tôi rằng, hãy quên em như chưa từng quen. Giọt nước mắt chảy dài, tôi tự hỏi làm sao mình có thể quên được em... Rồi tôi đã lãng quên...
Buổi tối một ngày nào đó lãng vãng trong kí ức, tôi đi làm về. Kim đồng hồ chỉ 23h45, một cuộc gọi nhỡ từ số nào đó... Tôi gọi lại... Chút nghi ngờ nhưng vẫn hỏi - Alô..? Ai vậy...? Tiếng nấc vang lên từ đầu kia... Rồi điện thoại tắt đi... Tôi biết được đó là em... Có lẽ em khóc một vì chuyện nào đó, nhưng điều đau lòng hơn cả bởi vì tôi đã xóa số em. Đêm đó có lẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời tôi, bởi những ký ức, kỷ niệm ùa về từng phút từng giây. Nó như những viên than nguội tưởng chừng đã tắt từ rất lâu nhưng đêm nay lại bùng lên rồi âm ỉ trong tim tôi. Tôi thấy đau, đau lắm... cố nhắn em một dòng ngắn "anh xin lỗi em..."
Ngày... tháng... năm... Chúng tôi gặp nhau trên đường phố đông đúc Sài Gòn, nhận ra nhau, rồi lại lướt nhau qua nhau. 12 giờ khuya, tôi nhận được tin nhắn "Tối nay em thấy anh trên đường". "Ừ vậy à? Lúc nào sao anh không biết nhỉ ^^"... Dấu lặng thật lâu rồi tôi chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, tôi gặp lại em của năm nào, rất gần, rất thật. Thật đến nỗi tôi cảm thấy hạnh phúc ngập tràng xung quanh mình. Em vẫn còn là cô gái nhỏ tôi yêu ngày nào, vẫn quan tâm hỏi han tôi. Em cười rất xinh, đáng yêu... yêu đến nỗi hạnh phúc đã vô tình làm tỉnh giấc mộng đẹp. Mở mắt ra đã 10 giờ sáng, nắng chiếu qua khung cửa chói chang, tôi vẫn chưa muốn đứng dậy, vẫn cố nằm nhắm mắt để ngủ tiếp về em. Tìm lại em... Nhưng sao giấc mơ ấy không quay trở lại, nước mắt hai mi tôi cứ trào ra. Đã hai năm, nhiều lúc tôi nghĩ mình đã xóa đi sạch cái thứ tình cảm trẻ con đó như tấm bản trắng, không còn nhớ gì nữa. Nhưng sao hôm nay, chỉ 1 tin nhắn đã dã tràng hết. Tôi nhớ em vô cùng, tôi chưa bao giờ, chưa từng một phút 1 giây nào quên được em. Hai năm qua em đã sống ra sao, em và người đó như thế nào, em và gia đình đã vượt qua chuyện đấy chưa, Càng nghĩ tôi càng thấy đau...
Lưu số lại...
Ngày... tháng... năm... Tôi đã có bạn gái, em đã có chồng sắp cưới. Em hỏi tôi, ngày đó tôi có giận em không? Tôi nói mình không còn nhớ gì cả ^^ Tất cả chỉ là con nít, giận hờn gì ^^ Thật ra, tôi giận bản thân mình nhiều hơn. Ngày đó, những giọt nước mắt ấy, vỡ òa như tình cảm của mình tan vỡ. Em kể tôi nghe về vấn đề em gặp phải. Tôi chỉ ra hướng giải quyết. Em cảm ơn tôi, nhưng rồi em bước đi, đi qua cuộc đời tôi. Ngày ấy, tôi chỉ là đứa trẻ vừa ra đời, không đủ lớn và đủ bản lĩnh để giải quyết vấn đề nào cả. Tôi yêu em, nhưng tình yêu đó chưa đủ lớn để phá vỡ bản thân thân vượt lên phía trước vì em. Chúng ta nói lời tạm biệt nhau chỉ vì chưa đủ trưởng thành để có thể đi tiếp con đường phía trước, để cùng ở bên nhau...
Chuyện cổ tích rồi sẽ kết thúc thật đẹp. Từ bàn làm việc nhìn qua phòng bên cạnh, người con gái đang dọn dẹp, gấp đồ trông thật xinh đẹp... Nhưng đó không là em. Con em rất xinh, nó giống em, được lớn lên trong yêu thương của bố nó. Tôi mỉm cười thấy nhẹ lòng. Đã bao năm trôi qua, tuổi trẻ như một giấc mơ dài. Ở một trang nhật ký nào đó, tôi lớn lên, học tập, tốt nghiệp, đi làm, bương trãi, xây dựng sự nghiệp, yêu một người con gái, lang thang khắp góc Sài Gòn. Nhưng nó thiếu bóng dáng của em. Tôi đã dành một khoản thời gian quá dài để nhớ về em, và bây giờ, tôi chỉ cho phép mình yêu em trong những kỷ niệm đẹp.
Chính xác là lúc nào nhỉ? Chỉ nhớ tôi gặp em vào một mùa đông rất cũ, cái lạnh và cô đơn năm nào vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi mãi không quên được. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, sai lầm. Em nói tôi rằng, hãy quên em như chưa từng quen. Giọt nước mắt chảy dài, tôi tự hỏi làm sao mình có thể quên được em... Rồi tôi đã lãng quên...
Buổi tối một ngày nào đó lãng vãng trong kí ức, tôi đi làm về. Kim đồng hồ chỉ 23h45, một cuộc gọi nhỡ từ số nào đó... Tôi gọi lại... Chút nghi ngờ nhưng vẫn hỏi - Alô..? Ai vậy...? Tiếng nấc vang lên từ đầu kia... Rồi điện thoại tắt đi... Tôi biết được đó là em... Có lẽ em khóc một vì chuyện nào đó, nhưng điều đau lòng hơn cả bởi vì tôi đã xóa số em. Đêm đó có lẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời tôi, bởi những ký ức, kỷ niệm ùa về từng phút từng giây. Nó như những viên than nguội tưởng chừng đã tắt từ rất lâu nhưng đêm nay lại bùng lên rồi âm ỉ trong tim tôi. Tôi thấy đau, đau lắm... cố nhắn em một dòng ngắn "anh xin lỗi em..."
Ngày... tháng... năm... Chúng tôi gặp nhau trên đường phố đông đúc Sài Gòn, nhận ra nhau, rồi lại lướt nhau qua nhau. 12 giờ khuya, tôi nhận được tin nhắn "Tối nay em thấy anh trên đường". "Ừ vậy à? Lúc nào sao anh không biết nhỉ ^^"... Dấu lặng thật lâu rồi tôi chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, tôi gặp lại em của năm nào, rất gần, rất thật. Thật đến nỗi tôi cảm thấy hạnh phúc ngập tràng xung quanh mình. Em vẫn còn là cô gái nhỏ tôi yêu ngày nào, vẫn quan tâm hỏi han tôi. Em cười rất xinh, đáng yêu... yêu đến nỗi hạnh phúc đã vô tình làm tỉnh giấc mộng đẹp. Mở mắt ra đã 10 giờ sáng, nắng chiếu qua khung cửa chói chang, tôi vẫn chưa muốn đứng dậy, vẫn cố nằm nhắm mắt để ngủ tiếp về em. Tìm lại em... Nhưng sao giấc mơ ấy không quay trở lại, nước mắt hai mi tôi cứ trào ra. Đã hai năm, nhiều lúc tôi nghĩ mình đã xóa đi sạch cái thứ tình cảm trẻ con đó như tấm bản trắng, không còn nhớ gì nữa. Nhưng sao hôm nay, chỉ 1 tin nhắn đã dã tràng hết. Tôi nhớ em vô cùng, tôi chưa bao giờ, chưa từng một phút 1 giây nào quên được em. Hai năm qua em đã sống ra sao, em và người đó như thế nào, em và gia đình đã vượt qua chuyện đấy chưa, Càng nghĩ tôi càng thấy đau...
Lưu số lại...
Ngày... tháng... năm... Tôi đã có bạn gái, em đã có chồng sắp cưới. Em hỏi tôi, ngày đó tôi có giận em không? Tôi nói mình không còn nhớ gì cả ^^ Tất cả chỉ là con nít, giận hờn gì ^^ Thật ra, tôi giận bản thân mình nhiều hơn. Ngày đó, những giọt nước mắt ấy, vỡ òa như tình cảm của mình tan vỡ. Em kể tôi nghe về vấn đề em gặp phải. Tôi chỉ ra hướng giải quyết. Em cảm ơn tôi, nhưng rồi em bước đi, đi qua cuộc đời tôi. Ngày ấy, tôi chỉ là đứa trẻ vừa ra đời, không đủ lớn và đủ bản lĩnh để giải quyết vấn đề nào cả. Tôi yêu em, nhưng tình yêu đó chưa đủ lớn để phá vỡ bản thân thân vượt lên phía trước vì em. Chúng ta nói lời tạm biệt nhau chỉ vì chưa đủ trưởng thành để có thể đi tiếp con đường phía trước, để cùng ở bên nhau...
Chuyện cổ tích rồi sẽ kết thúc thật đẹp. Từ bàn làm việc nhìn qua phòng bên cạnh, người con gái đang dọn dẹp, gấp đồ trông thật xinh đẹp... Nhưng đó không là em. Con em rất xinh, nó giống em, được lớn lên trong yêu thương của bố nó. Tôi mỉm cười thấy nhẹ lòng. Đã bao năm trôi qua, tuổi trẻ như một giấc mơ dài. Ở một trang nhật ký nào đó, tôi lớn lên, học tập, tốt nghiệp, đi làm, bương trãi, xây dựng sự nghiệp, yêu một người con gái, lang thang khắp góc Sài Gòn. Nhưng nó thiếu bóng dáng của em. Tôi đã dành một khoản thời gian quá dài để nhớ về em, và bây giờ, tôi chỉ cho phép mình yêu em trong những kỷ niệm đẹp.
Vẫn luôn dõi theo về em, để thấy được hạnh phúc luôn phản chiếu đâu đó từ nụ cười rạng ngời năm nào.
Thương,
Thương,
Nhận xét
Đăng nhận xét