Bài đăng

Phải chăng ai rồi cũng khác?

Ai rồi cũng khác Ngày chị đi lấy chồng để lại thấp thoáng đâu đó những nỗi buồn miêng mang phía sau lưng. Tôi và chị từng có cả một bầu trời tuổi thơ êm đềm và cũng từng trải qua cả quãng thời gian phong ba bão táp cùng nhau. Cùng đi làm chung công ty, cùng lãnh lương, cùng vui chơi đủ góc ngách Sài Gòn... Cùng yêu những quán cafe, những bài nhạc Trịnh, những ký ức.  Cùng lớn, trưởng thành, cùng khóc, cùng chia sẻ và cùng vượt qua.  Anh đến từ nơi rất xa lạ mà trước giờ tôi chỉ được kể qua lời của mẹ, của bà. Một đất nước rất xa, nhưng vẽ ra biết bao giấc mơ đẹp cho người ta. Anh mang chị đi như cơn gió thoảng qua. Bất chợt tôi mất đi người bạn thân nhất...  Cuộc điện thoại đầu tiên tôi nhận được từ chị từ lúc vừa sang Mỹ. Chỉ đôi ba lời hỏi thăm rồi cúp máy. Bao nghẹn ngào trong tôi chưa kịp nói hết. Tôi chưa kịp kể chị nghe về những ý tưởng hay ho của tôi về việc mở cửa hàng game. Chưa kịp nhắc về ông bạn thân của hai đứa mọi khi thường cafe chung nay đã có...

Mơ ước giản dị...

Hình ảnh
Mưa bên lất phất miên man, hai chị em tôi ngồi trong xích lô có tấm màn da che lại. Cảm giác ẩm ướt và ngột ngạt lắm, nhưng tôi lại thích những khoản thời gian thế này ngắm mưa trên đường đi học về. Đó là năm tôi học lớp 2, chị tôi học lớp 4. Hai chị em cùng chung trường và tan học về chung xích lô, ba đi bán ở dưới quê, không ai đưa đón cả. Tôi vừa ngắm mưa vừa nghĩ, rồi nói với chị tôi: "Tí ước gì sau này được đi học trường nào đó mà chỉ nằm thôi khỏi phải học gì hay làm gì, lớn lên có đi làm cũng có chiện gì đó nằm làm thôi!". Thuở đó với tôi việc học là cái gì đó ác mộng lắm. Tôi chẳng có tí hứng thú gì, lúc nào cũng bị so với chị Vân, không lãnh thưởng, không giấy khen, chữ xấu, điểm thấp... Vậy là mơ ước đầu tiên của tôi nó ngây ngô vậy đó, những lời nói đó trở thành câu chuyện đùa của mẹ tôi mỗi khi nhắc về thằng cu tí lười biếng... Khi tôi 18, cuộc sống khó khăn đẩy tôi phải lăn ra đời sớm, tôi bước chân vào một công ty game online lớn nhất Việt Nam bấy giờ - Vina...

Ký ức cũ - T1/2008

Hình ảnh
Trí nhớ mình đã bắt đầu rơi vào tình trạng già cõi đi, bắt đầu lãng quên những việc tưởng chừng không bao giờ quên. Đó là những ngày đầu tiên của năm 2008, thời buồn nhất đã từng trải qua. Những đêm dài cứ nhắm mắt lại là thấy ngay hình ảnh ấy. Vậy mà giờ đây nó nhạt nhoà như những bài toán tích phân, những công thức hoá học hay vật lý thuở cấp 3.  Chỉ đơn giản là nhớ nó từng xảy ra thôi, đúng là thời gian có thể xoá nhoà đi tất cả :) Mình như đứa trẻ cố chấp, vẫn cố nhớ lại những hình ảnh đó dù không hiểu vì sao. Những mảnh ghép tẻ nhạt, rồi sẽ về đâu... Một buổi tối nào đó giữa khuya, mình nhận được tin nhắn từ một đứa con gái, gọi là đứa vì nó nhỏ hơn mình chắc đâu 8-9 tuổi gì đó (khi ấy mình 19, nó khoản 11-12). Nó kể mình nghe về chuyện gì đí mà giờ bản thân mình cũng không còn nhớ rõ là chuyện gì, chỉ còn mài mại là tình cảm yêu đương nó với anh nào đó. Mình và nó trước chỉ giao tiếp qua mạng, quen nhau trên diễn đàn gamevn, cùng box harvest moon. Thân thì cũng chả thân gì, c...

Ở nơi nào đó có người con gái đang hạnh phúc

Hình ảnh
Và người con gái ấy nào biết chàng trai năm xưa vẫn dõi theo... Chính xác là lúc nào nhỉ? Chỉ nhớ tôi gặp em vào một mùa đông rất cũ, cái lạnh và cô đơn năm nào vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi mãi không quên được. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, sai lầm. Em nói  tôi rằng, hãy quên em như chưa từng quen. Giọt nước mắt chảy dài, tôi tự hỏi làm sao mình có thể quên được em... Rồi tôi đã lãng quên... Buổi tối một ngày nào đó lãng vãng trong kí ức, tôi đi làm về. Kim đồng hồ chỉ 23h45, một cuộc gọi nhỡ từ số nào đó... Tôi gọi lại... Chút nghi ngờ nhưng vẫn hỏi - Alô..? Ai vậy...? Tiếng nấc vang lên từ đầu kia... Rồi điện thoại tắt đi... Tôi biết được đó là em... Có lẽ em khóc một vì chuyện nào đó, nhưng điều đau lòng hơn cả bởi vì tôi đã xóa số em. Đêm đó có lẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời tôi, bởi những ký ức, kỷ niệm ùa về từng phút từng giây. Nó như những viên than nguội tưởng chừng đã tắt từ rất lâu nhưng đêm nay lại bùng lên rồi âm ỉ trong tim tôi. Tôi thấy đau, đau lắm... cố nhắ...